Showing posts with label Nơi chốn tôi qua. Show all posts
Showing posts with label Nơi chốn tôi qua. Show all posts

Thursday, 21 September 2017

Singapore, mùa nắng 2017

Jurong bird park, Singapore

1. XANH và SẠCH - đó là những cảm nhận đầu tiên khi bạn đặt chân đến quốc đảo nhỏ xinh đẹp này. Đi đâu bạn cũng có thể nhìn thấy màu xanh của cây lá, từ công viên, đường phố, bệnh viện, trường học, đến các tòa nhà cao tầng, công sở, nhà bếp, thậm chí cả restroom... bất kỳ chỗ nào có thể tận dụng được là chỗ đó sẽ thấy màu xanh.


2. Một mùa hè nhiều màu sắc, nhiều trải nghiệm với những cung bậc cảm xúc khác nhau. Con trai sau một năm học đầu tiên vất vả với việc đọc và luyện Tiếng Việt, đến hôm nay đã viết những dòng nhật ký thu hoạch "thật" như đếm . Đấy cũng là lý do mà file ảnh này tưởng như đã được cất gọn gàng vào một góc khuất, lại được mẹ lôi lên "khoe khoang " trên FB.

Legoland resort

Legoland và một khoảnh khắc của ba mẹ con

1. Khác hẳn với những nhộn nhịp ồn ào ở thủ đô Kuala Lumpua, khác hẳn với sự xa hoa/ đắt đỏ của đất nước láng giềng Singapore, Legoland là một “thành phố” giản dị, thanh bình mà cũng đầy màu sắc được xây lên từ triệu triệu "viên gạch" Lego. 

2. Một "thành phố "mà ban đầu tôi lầm tưởng, cứ ngỡ là chỉ phù hợp với các con tôi, những đứa trẻ đam mê/ là tín đồ của những mảnh ghép lego diệu kỳ. Nhưng Tôi đã lầm. Legoland có sức hút đối với mọi lứa tuổi. Một công viên giải trí đủ sức đưa người chơi trở về tuổi thơ với đủ các trò từ lính cứu hỏa, đi tàu lượn, trượt nước, xem phim 4D, ảo thuật… đến việc thỏa thích với bơi lội và nước. Ở đây có nhiều vùng đất cho các con khám phá. Bạn sẽ đi từ ngạc nhiên này đến bất ngờ khác theo từng phân khu Miniland, Imagination, Lego Technic, Lego Kingdoms, Land of Adventure hay Lego City.

Thursday, 13 July 2017

Malaysia- Gặp gỡ & Trải nghiệm

Cả nhà nông dân dưới chân tháp đôi
1. Trong lần trở lại Malaysia này, tôi chắc chắn rằng người bạn đồng hành của tôi sẽ được trải nghiệm những điều cực kì mới mẻ và thú vị, khác hẳn với những lần trải nghiệm trước kia của bạn.

2. Vẫn là buổi sáng thức dậy ở một nơi xa, đón những tia nắng đầu tiên ở một vùng đất tưởng như xa lạ với ai đó nhưng lại là khá quen với bạn. Hôm nay, giữa bao la đất trời, bạn không còn uống cà phê, ăn 1 bữa ăn một mình nữa. Bạn sẽ có theo 3 cái đuôi bám. Chúng tôi, 4 thành viên, thậm chí còn vui hơn vì sự tiếp đón quá chu đáo, nhiệt tình và nồng hậu của người bạn từ thuở sinh viên xưa.

Thursday, 8 October 2015

Lam Kinh

Không gian ở Lam Kinh tràn ngập màu xanh cây cỏ
1. Tôi thích Lam Kinh.  Bởi không gian ở đấy tràn ngập màu xanh cây cỏ. Nói thật là lúc đầu, tôi ko hào hứng lắm với việc đến thăm 1 khu di tích, với đền, miếu và lăng... Chẳng phải là  "quay lưng" với lịch sử, với một vùng đất địa linh nhân kiệt như thế, mà lý do chính các con tôi còn quá nhỏ, tôi sợ đến đấy, mẹ không thể quản lý được, vì chúng chạy nhảy phá phách lắm.

2. Tôi ấn tượng với Lam Kinh. Nó đã lôi cuốn:-) tôi bằng một cung đường trải nghiệm khá thú vị. Đó là việc chạy xe trên  những khúc  quanh, thoai thoải trên những triền núi. Đủ để phóng tầm mắt ngắm nhìn những thửa ruộng bậc thang. Đủ để chụp một khoảnh khắc ảnh qua ô cửa khi anh cho xe chạy chậm lại. Chuyến đi của chúng tôi hôm ấy, khởi hành là bắt đầu có mưa. Thế nhưng trời cứ quang đãng dần, và khi đến gần Lam Kinh thì tạnh hẳn...Cảnh vật hai bên đường đẹp như tranh. Chúng tôi đùa tếu táo với nhau rằng, thế này làm gì phải du lịch Sapa nữa nhỉ :-) :-).


Wednesday, 7 October 2015

Nha Trang, viết cho mùa trở lại thứ 3

Sảnh vào rực rỡ hoa như chào đón chúng tôi trở lại :-)
1. Đến bây giờ, tôi cũng không hiểu rành rẽ vì sao, Nha Trang là nơi tôi lại dành khá nhiều “ưu ái” cho việc trở lại, ngoài Quảng Bình và Đà nẵng. Với riêng tôi, Nha Trang, dẫu có sắc màu sôi động như 1 số thành phố biển khác, song vẫn giữ lại được nét dịu dàng, êm đềm và giản dị, của dải đất miền Trung.
(Click vào đây nếu bạn muốn xem bài Nhà nông dân, trở lại Nha trang mùa thứ 2 )

2. Thật tình cờ- ngẫu nhiên cho một kẻ yêu mùa như tôi. chúng tôi trở lại nơi này vẫn là vào mùa thu- mùa đẹp nhất trong năm. Mùa mà đâu đó, tôi vẫn bông đùa với anh. Mùa yêu đấy. Liệu có quá lời không, khi mà gia đình nhỏ chúng tôi 4 người, thì có đến 3 thành viên sinh nhật vào mùa thu.

Saturday, 18 July 2015

Cuối tuần ở bến EN

Bến En.
1. Khi tôi đặt từ khóa "bến En " tìm trên google... Có ai đó đã ví bến En là "Hạ long trên cạn ở xứ Thanh". Rồi có cả một truyền thuyết đậm chất sử thi về khu rừng hoang sơ và bến sông huyền thoại này....

2. Chúng tôi đến bến En vào một ngày tháng 6. Đang là những ngày nắng hạn. Mùa cạn, mùa của những con nước vơi dần... nhưng bù lại, là mùa rực rỡ của hoa và những đóa tường vi phơn phớt hồng. Đẹp đến nao lòng............

Friday, 17 April 2015

Vũng Tàu- những con đường để nhớ...

Những con đường hoa, khoảnh khắc chụp bằng phone qua ô cửa 
 Ngày 1: 
1 (9:30A.M).Một vòng buổi sáng quanh thành phố. Vũng Tàu đẹp. Giản dị và yên bình... Tiếc là một nách 2 con thơ, em ko thể chụp được ảnh như ý ( chẳng dám vác ẻm Nikon D90 theo). Một vài khoảnh khắc ghi nhanh = phone qua ô cửa kính xe, dọc con đường kè quanh biển, mùa này rực rỡ hoa... Thế cũng đủ để yêu và muốn trở lại rồi.
2. Điểm đến đầu tiên của ba mẹ con là Bạch Dinh. Một công trình kiến trúc mang phong cách châu âu. Là bảo tàng trưng bày nhiều hiện vật giá trị. Là một không gian khá ấn tượng với góc view biển lãng mạn cùng những con đường hoa sứ thơm dịu.
3. Điểm đến thứ 2 là đền thánh đức mẹ. Đến đây thì 2 nhóc nhà em đòi về. Chúng sực nhớ ra và hỏi mẹ ơi, sao bố ko đi cùng chụp ảnh cho mẹ. Hé hé. Đấy, con em lúc nào cũng hợp tác với mẹ như thế:-)
4. Bữa ăn ở Gành Hào khá đặc biệt. Ngoài đồ ăn ngon. Sạch sẽ. Nhân viên thân thiện. Còn là góc ngồi thoả sức vừa ăn vừa ngắm biển trời mây nước...

Thursday, 16 April 2015

SÀI GÒN

Cả nhà nông dân trước Dinh Thống Nhất
1. Sài Gòn "thoáng qua" tôi như một cơn mưa chiều. Vội vã. Chóng vánh. Tổng cộng :-) 2 ngày rưỡi . Ngắn thế thôi. Chẳng đủ để tôi cảm nhận và ngắm nhìn lại REX, cái khách sạn nơi chúng tôi lưu trú, xem nó sang chảnh đến mức nào :-). Chẳng đủ thời gian để “chui” vào những con hẻm nhỏ, thưởng thức mấy món  quà vặt cho đúng điệu hay ngồi nhâm nhi cà phê bên góc quán nhỏ, ngắm phố đêm lung linh ....

2. Nếu ai đó nói với bạn rằng :"Sài gòn chẳng có gì đâu, cũng tương tự như Hà nội ấy, đông đúc, ồn ào với nhịp sống hối hả". Thì đừng vội tin bạn nhé. Đâu đó, tôi cũng như bạn, đều thấy, một Sài Gòn năng động, rực rỡ và quyến rũ bên những TTTM, những cao ốc hiện đại... Nhưng còn một góc khác, một Sài gòn rất lặng và thân thiện. Tôi, có  thiện cảm với Sài Gòn lắm đấy. Chắc chắn tôi sẽ trở lại nơi này, trong một dịp gần đây. Có thể, là chuyến đi cả nhà đến Mũi Né, và một ngày “tạt ngang” ở sân bay Tân Sơn Nhất. Như dịp này, điểm đến của cả nhà là thành phố biển Vũng Tàu. Vậy mà Sài gòn lại "níu chân" thế đấy.

Friday, 23 January 2015

Nhà nông dân- Nghỉ đông, mùa thứ "n+1"

Nhà nông dân,kỳ nghỉ đông thứ n+1 ở biển
1. Nghỉ đông, mùa thứ "n+1" ở miền Trung gió cát: 

Nếu ai đó hỏi tôi, bạn đã đi qua bao nhiêu ngày mưa, bao nhiêu ngày giông bão, để có những ngày đông đầy nắng như thế này. Tôi sẽ im lặng và mỉm cười. Trong quá khứ, tôi chẳng hề đong đếm những khó khăn bao giờ. Chúng tôi,cứ bình thản đi bên nhau bên mùa như thế, như cuộc sống chẳng hề vướng bận những lo toan. 

Nhiều bạn ibox chia sẻ với tôi rằng :"Em thích cuộc sống của chị Cỏ, thích cái cách chị điều tiết và enjoy với nó. Rằng, em luôn có cảm giác chị đang bình yên, như cuộc sống của chị chưa hề có những sóng gió". Những lúc như thế tôi lại cười, type nhanh vài dòng nói với em "Em à,  Blog là một góc rất sáng, chị chia sẻ lên đấy, còn góc tối chị giấu nhẹm đi chứ".

Wednesday, 10 December 2014

Vùng đất cỏ

Mẹ và con ở khu nghỉ Asean Resort
Trong hành trình đến những "miền đất" mới, có thể mình sẽ đi qua những vùng đất đã cũ, với mẹ, nhưng lại là ban đầu với con. Như vùng đất cây cỏ này (mẹ vẫn gọi Asean Resort bằng cái tên trìu mến như thế), lần thứ 3, thứ 4...Ừ, là quen,là cũ, nhưng mình ko cảm thấy nhàm chán con nhỉ.

Trải nghiệm lần này vẫn là 2 ngày nghỉ ngơi ngắn ngắn:-).Hai buổi chiều thu bàng bạc, không có nắng...

Biết....Yêu thương chẳng bao giờ là đủ đầy và trọn vẹn

Cảm ơn Anh và các con rất nhiều

Grassland
(Asean Resort, Oct. 2014)

Wednesday, 15 October 2014

Bình yên nơi ấy.......

Bình yên bên bờ cát  (Khoảnh khắc ghi lúc giai lớn khóc nhè ko đồng ý chụp ảnh)
Vậy là chúng tôi đã có những ngày thu tháng 8 thật dễ chịu ở biển xứ Thanh. Nơi gắn với công việc mưu sinh của nông dân bố:-). Tháng 9 lại bắt đầu với những ngày thu thời tiết thật đẹp. Kỳ nghỉ lần này, nhân dịp Quốc khánh, chúng tôi lại về với biển ở miền Trung, Quảng Bình. Về với miền quê yêu dấu. Yên bình. Với những dấu chân kỷ niệm ngày nào...

Nơi ấy. Có Cụ cố và ông bà nội tôi. Có cây cầu bắc qua dòng sông. Có cánh đồng mùa này đang vào vụ gặt. Có con đường trải dài rơm rạ...

Friday, 22 August 2014

Xê dịch (part 3)

Khoảnh khăc ghi dấu kỉ niệm tuổi thơ con, ở 1 miền đất mới :-)
1. "Quê hương là con diều biếc. Tuổi thơ con thả trên đồng...."

Chuỗi ngày nông dân bố chài lưới :-) mưu sinh ở làng chài xứ Thanh, cũng là những ngày 2 nông dân con có một mùa hè lý thú và bổ ích. Những trải nghiệm mà ở thành phố, nơi đất chật người đông,  các con chẳng bao giờ có được.

Sáng. Chúng mình cùng ngủ nướng, chẳng bị làm phiền bởi những tiếng rao. Chúng mình đón ngày mới, hòa cùng thiên nhiên cây cỏ ở ngay khu vườn xinh. Nơi mà trong này, bên khung cửa sổ đẹp như mơ, mẹ vừa làm bếp nấu ăn , vừa  dõi theo được mọi hoạt động của các con. Hai anh em bơi lội tung tăng ngay ở bể bơi con hươu ba tự lắp tại góc vườn.

Xê dịch (part 2)

Ba con nhà nông dân, nhá nhem chiều biển xứ Thanh
1. Nhà nông dân những ngày biển (những góc ảnh thay đổi cái nhìn thiếu thiện cảm về biển ở xứ thanh)

Nếu ví biển ở Nha Trang, Đà Nẵng, Phú Quốc... với làn nước trong xanh và dải cát trắng uốn mình như một cô gái thị thành kiêu sa thì biển ở xứ Thanh là một cô gái quê, thô mộc, nhu mì thậm chí có phần "tềnh toàng" chẳng chút cầu kỳ, chải chuốt hay chăm sóc cho nhan sắc bản thân. 

Chúng tôi đến xứ Thanh, chẳng theo cái lẽ, chuyến đi nghỉ của một mùa hè, như bao gia đình trẻ khác. Chúng tôi về với biển, gắn với công việc và sự mưu sinh của một người bạn đồng hành. Ở một nơi, mà tôi vẫn kỳ vọng, rằng project (dự án) đến 2017 sẽ kết thúc giai đoạn đầu tiên. Để cuộc sống của chúng tôi dần đi vào ổn định, chẳng phải  lênh đênh mãi thế này :-)

Saturday, 16 August 2014

Xê dịch (part 1)

Khu nhà nơi "trú ngụ" nhà nông dân khi xê dịch :-) đến xứ Thanh
1. Thêm một tình yêu mới

Nhà nông dân. Xê dịch:-) ở một miền đất hoàn toàn mới. Cách HN khoảng 170km. Không quá xa nhưng chẳng thể gọi là gần. 3 năm. Không quá ngắn nhưng chẳng thể gọi là dài. Đâu đó, bạn thấy, trong những khoảng thời gian ngắn dài, dẫu chẳng là liên tục, chúng tôi tạm chia tay cái góc nhỏ bình yên ở HN, tạm nguội lạnh đóng cửa với căn bếp trắng tinh khôi, rồi xuất hiện ở đây, trong những bức hình mới thế này.  Góc này lại trở nên quen hơn... Gieo trong bạn một chút tò mò,thắc mắc, có một chút thương cảm bạn dành cho một người phụ nữ bé nhỏ như tôi? Bạn tự hỏi rằng tại sao, 7 năm rồi, nhà nông dân vẫn cứ lênh đênh thế này:-)

Tuesday, 20 May 2014

Nhà nông dân- ghi chép nhặt ở đảo:-)

Nhà nông dân, những ngày hè ở biển:-) 
Cuối cùng sau những đắn đo thì chúng tôi cũng có 05 ngày nghỉ ngơi trọn vẹn và ý nghĩa ở biển đảo Phú Quốc.

Phú Quốc đẹp. Một vẻ đẹp yên bình, mang dáng dấp một thiếu nữ rất “đỏng đảnh”….Chỉ có thể nói như vậy. Nếu bạn đã từng 1 lần đặt chân đến nơi đây, hẳn sẽ thấy có lý, khi người ta đã mệnh danh nó là hòn đảo ngọc trên vùng biển Tây nam của Tổ quốc.

Tôi đã từng ao ước một lần được đặt chân đến Bali, thiên đường ở Inđonesia. Kỳ nghỉ hè lần này, Bali là lựa chọn đầu tiên của tôi.Thêm 1 option nữa là quốc đảo sư tử Singapore…

Saturday, 8 February 2014

Quê cát- Những trải nghiệm thú vị

"Trước biển, em thêm yêu miền Trung"
"Bây giờ, nếu có ai đó hỏi mẹ về một kỳ nghỉ trong tương lai, rằng mẹ có thể đánh đổi một chuyến đi đến miền đất hứa :-) hay một chuyến du lịch nước ngoài ngắn ngày, bằng việc trở lại miền quê nắng lửa- biển xanh cát trắng, trở lại với sông Gianh, với dòng Nhật Lệ hiền hòa. Câu trả lời là có. Và không chút đắn đo, con nhé..."

Bắt đầu với Entry của năm mới, bằng một lời khẳng định, với người khác, có vẻ là khách sáo, là không thực, là đưa đẩy như thế, nhưng với mẹ, nó được kiểm nghiệm bằng những cái "ngoái đầu" nhìn lại, những cung đường mẹ đã đi qua. Những trải nghiệm mà mẹ biết mình đã nói và làm thế nào.

Tuesday, 24 December 2013

Nghỉ đông- mùa thứ 5 trở lại thành phố cảng

Hành lý cả nhà chuẩn bị lên đường này,
Có lẽ với tôi, HP là thành phố tôi đặt chân đến khá nhiều, nhưng lại là mảnh đất không có quá nhiều kỉ niệm, nếu tôi không muốn nói là "nhạt nhòa", là dễ quên....Dù lục lại kí ức bây giờ, tất cả vẫn vẹn nguyên, duy nhất và gói gọn trong chữ Bạn- người nữ đồng hành suốt cùng tôi trong những tháng ngày sinh viên. Chúng tôi khi ấy, 3 đứa và những lời hẹn hò, về quê của nhau chơi, L ở Hà nội, H ở HP, tôi ở Vĩnh Phúc. Và chuyến đi đến thành phố cảng, quê nhà bạn,là chuyến đi đầu tiên  1 ngày mà thời điểm đó cũng tạm gọi dài nhất trong cuộc đời của tôi. (bình thường ở quê tôi ko đi đâu xa tầm trên 100km nhé,)...

Tuesday, 24 September 2013

Chớm thu ở Sheraton Hà nội

Cả nhà nông dân diễn lại đồng phục đã cũ ở Sheraton Hà nội
Vậy là những "điểm thưởng tích lũy" cuối cùng của một hãng Hàng không được nhà nông dân sử dụng (chi tiêu dè xẻn) ở hệ thống Sheraton tại Hà nội, thay vì một chuyến bay đến Sài Gòn vào kỳ nghỉ Giáng sinh. Hiện tại, Sài Gòn vẫn là điểm mẹ muốn đến nhất, lý do đơn giản là mẹ chưa một lần đặt chân đến thành phố phồn hoa ấy. Công việc hiện tại của ba bận chóng mặt, và trong vòng 3 tháng nữa, chắc là ba không còn khoảng thời gian trống nào để "vi vu" cùng 3 mc.

Monday, 26 August 2013

Hè muộn ở Sheraton Nha Trang


Ba con nhà nông dân trước biển
Chúng tôi trở lại Nha Trang vào 1 ngày đầu thu khi Hà Nội vẫn "lõng bõng " chìm trong những cơn mưa dai dẳng của một mùa ngâu. Phố xa dăng mờ hơi nước. Chuyển bay hôm ấy vội vã, "sít sát" đến từng giây, khi mà ở cửa lên máy bay, người ta gọi loa phát thanh "giục giã" tên nông dân bố và mẹ già :-). Nông dân TũnTùn vẫn còn hoạt động trong WC, một cách nguyên tắc và máy móc, tè xong phải xả nước này, lấy xà phòng này, rửa tay và kết thúc bằng việc tìm một chiếc khăn khô để lau. Mẹ và gs. BômBốp ngồi phía ngoài thở hổn hển, may mà kịp giờ, đến đây rồi, kiểu gì cũng phải đợi người ta nhé. Ba nông dân trước đó phải bỏ lại "người tình" khi mà ở cửa kiểm soát họ báo lại, hành lý xách tay có vật dụng cấm mang lên máy bay... Hai vợ chồng nghĩ mãi ko ra cái gì, hay là nông dân con nhét dao kéo vào vali.... Chỉ là một vật kỷ niệm ba móc cùng chùm chìa khóa xe, nhưng hình như nó có phần móc như dao thì phải. Ba tiếc rẻ, nếu sớm hơn thì sẽ chạy ra bãi xe, tháo ra cất lại ở trong xe. Nhưng hôm nay thì ko kịp rồi, chỉ còn lại nhà mình, những vị khách cuối cùng của chuyến bay, ko thể để người ta đợi mãi.

Tuesday, 28 May 2013

Một góc với Japan :-)


Vẫn muốn viết một Entry dành riêng cho Japan, cho "một phía" ở đất nước mặt trời mọc. Dù xứ sở hoa anh đào ấy mình cũng chưa có thời gian để đọc, để tìm hiểu, để nói là yêu, là cảm mến, nhưng có điều gì đó cứ thôi thúc mình muốn sở hữu trong tay một tấm vé, được đứng ở một góc phố, giữa thành phố chật hẹp đông đúc, mà bạn mình vẫn bảo, nó công nghiệp hối hả - Rôbốt lắm đấy, rằng nó ko đẹp lãng mạn như Seoul , không tự tại, thanh bình như UK hay 1 thành phố Châu âu khác . Rằng bây giờ, đến Nhật, đến Tokyo, ngừoi ta sợ, sợ đối diện với rủi ro, thảm họa mà cả thế giới kinh hoàng, sợ lắm,  động đất và núi lửa...